todayilearned

Tình như cái bình… nước

Ai đi làm văn phòng chắc cũng quá quen với mấy cái bình nước nóng lạnh nhỏ nhỏ cao cao. Bạn muốn nóng có nóng, cần lạnh có lạnh, khỏi phải đun sôi để nguội ăn chín uống sôi bla bla các kiểu, tiện như thuốc phiện còn gì. Mà quen quá thì nhiều khi ít ai lại có kỉ niệm với nó.



Ngày xửa ngày xưa

Này là cái bình nóng lạnh đầu tiên gây ra cái câu chuyện sâu sắc này:

Binh-nuoc

Ngày đầu tiên tôi đi làm ở EA khi được 3.5 năm Đại học, dĩ nhiên là cái bình này chả có ấn tượng gì. Và như một cách sống vô tư bình thường, khát thì tôi hứng, hết nước thì tôi… thôi

Ở EA mỗi tầng đều có 1 bình riêng. Và như mặc định 9h vào làm thì luôn có sẵn 1-2 bình mới nguyên để kế bên, 4 tầng thì sáng đã có tầm 4-6 bình mới. Ồ thì chắc có chú bảo vệ dễ thương ở dưới cổng support cho team Dev chứ ai làm. Công nhận làm công ty phần mềm sướng dễ sợ, nhu cầu cơ bản ăn uống ngủ *a lúc nào cũng được trang bị tận răng.

Thế bình hết nước thì làm gì? À thì nãy nói rồi đó, hết thì thôi. Siêng thì lẳng lặng đi xuống tầng khác uống, lười thì nhịn khát chờ xíu… đi xuống tầng khác uống. Rồi tầng khác cũng hết nước thì sao? Ờ thì 4 lầu lận chắc không tới nỗi. Mà thường thì tôi lảng đi 1 hồi thì bình nước nó lại auto refill

magic gif

1 lần, 2 lần , 3 lần tôi nhìn thấy anh M lụi cụi thay bình nước. 1 người 2 người rồi 3 người khác nhau thay bình. Ô thế hóa ra là không phải cô tiên hóa phép cho bình nước nó auto đầy à?

Dạo gần đây tôi mới được nghe 1 câu của ông CEO hơi “già” dân marketing: “Cứ thử làm khác bình thường và sẽ nhìn thấy những sự đặc biệt”.

Bữa đó tự nhiên tôi lại vô làm sớm hơn bình thường, thấy ông A (thuộc top những người vô sớm nhất cty) lôi 2 bình nước dưới kho để vô thang máy, lên lầu lại lôi ra để dưới bình nước. Ô thế hóa ra là không phải chú bảo vệ có nhiệm vụ làm vậy mỗi ngày à?

Ờ mà cũng phải, đâu ai nói chú bảo vệ phải đi thay nước cho đám nhân viên, người ta già rồi còn phải canh cửa giữ xe. Là tự tôi nghĩ thế thôi.

Bình nước không của riêng ai. Nước tôi uống thì tôi nên có trách nhiệm đi thay

thằng TamHuynh nghĩ vậy đó

Nay thì sao?

Lady and gentlemen, này là cái bình nước thứ 2 gây cảm hứng viết cái bài blog sâu sắc xấu này.

binh-nuoc

Tính ra thì tự giác đi thay nước nó cũng zui, đi ngang cười với ông bảo vệ thích cười, đi ngang cười với chị admin, đi ngang mấy em gái đang meeting, hay là mém té sml.

Có chú đồng nghiệp kia cầm ly ra bình nước định pha cafe gói uống, lát sau lại lẳng lặng xách ly không vô ngồi. Thì ra là “Bình hết nước rồi”… Câu chuyện còn tiếp tục thêm vài câu nữa nhưng cuối cùng vẫn thế. À thì nó liên quan tới sự tự giác thôi. Ép dầu ép mỡ ai nỡ ép đi bưng nước.

Mà chắc 2 năm trước mày cũng thụ động thế thôi Tâm ơi :)). Tự nhiên thấy vui vì giờ mình không còn như vậy, Surprise.


P/S: Thực sự nếu thời gian đi làm của bạn nhiều hơn tôi mà vẫn chưa biết cách thay nước vào bình thì có lẽ nên xem lại.

Hỏi tôi vài câu được hok?

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.